Phân tích vẻ đẹp thiên nhiên mùa xuân trong đoạn thơ Cảnh ngày xuân trích Truyện Kiều
Lớp 9

Phân tích vẻ đẹp thiên nhiên mùa xuân trong đoạn thơ Cảnh ngày xuân trích Truyện Kiều

Đề bài: Phân tích vẻ đẹp thiên nhiên mùa xuân trong cảnh ngày xuân trong đoạn thơ Cảnh ngày xuân trích Truyện Kiều của Nguyễn Du.

Mở bài: Giới thiệu về vẻ đẹp thiên nhiên mùa xuân trong đoạn thơ Cảnh ngày xuân trích Truyện Kiều

Truyện Kiều là một tác phẩm thiên tài của Nguyễn Du, tác phẩm ấy đã chứng minh được giá trị của mình qua sức sống đến ngày nay. Không những thế Truyện Kiều còn được dịch ra nhiều thứ tiếng khác. Điều đó phần nào nói lên sự hấp dẫn của Truyện Kiều. Đặc biệt đoạn trích cảnh ngày xuân mang là những ngày tháng tươi đẹp hiếm hoi của nàng Kiều nên khiến nhiều người thích nó. Không chỉ vậy mà chính tài nghệ miêu tả cảnh thiên nhiên của Nguyễn Du dã làm cho bức tranh xuân ấy hiện lên trước mắt người đọc thật đẹp và để lại ấn tượng khó quên.

Thân bài: Phân tích vẻ đẹp thiên nhiên mùa xuân trong đoạn thơ Cảnh ngày xuân trích Truyện Kiều

Mở đầu đoạn trích tác giả vẽ lên một không gian đầy thơ mộng và thi vị. đó là cảnh ngày xuân và chị em Kiều đi du xuân. Một bức tranh với bầu trời của tiết thanh minh trong sáng:

“Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.”

Thiên nhiên hiện lên tràn đầy xuân sắc, một hình ảnh quen thuộc là con én đưa thoi. Đưa thoi ở đây có nghĩa là gì? Đó là sự dìu dặt của thời gian, cánh én ấy mang đến những niềm hạnh phúc cho con người. một năm mới lại qua và mong sự bình an sẽ đến. Trên khắp những vạt đất những cây cỏ non xanh mọc lên thật đẹp, cái màu xanh ấy nối nhau xa tít đến tận chân trời. Những cành lê trắng muốt đã điểm vài bông hoa. Và trên cái nên cảnh ấy những lễ hội tháng ba được mở ra thật náo nhiệt vui vẻ. Ta có thể thấy ở đây những hình ảnh vô cùng quen thuộc, những hình ảnh làm cho mùa xuân đất trời đến thật tươi vui đẹp đẽ.

Không những thế hình ảnh con người cũng hiện lên với những tài tử giai nhân quần áo như nêm cùng nhau trẩy hội xuân:

“Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm.”

Đó là những nàng tiểu thư con nhà khuê các, là những bậc nam nhi tài giỏi. Tần ấy con người, tần ấy trai tài gái sắc mỗi người một sắc trang phục quân áo nhiêu như nêm.

Cảnh thiên nhiên không chỉ đẹp ở đoạn mở đầu hay chính là khoảnh khắc đầu ngày chị em Kiều đi chơi hội mà nó còn đẹp cả khi chị em Kiều chảy hội trở về. Vẻ đẹp ấy không thanh thoát tinh khôi với những cành lê in màu trắng trên nền trời ấy mà là một màu sắc của sự nhạt nhòa:

“Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn đan tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.”

Hai chị em Kiều bước dần theo ngọn sông khê và cảm nhận chút hương vị cuối ngày. Phong cảnh ấy hiện lên thật thanh thanh và dịu êm. Mọi sự chuyển động thật nhẹ nhàng. Hai chữ “nao nao” thật nhuốm màu tâm trạng. Và một hình ảnh con cầu nhỏ bắc ngang qua ghềnh thật nên thơ.

Kết bài: Bài văn phân tích vẻ đẹp thiên nhiên mùa xuân trong đoạn thơ Cảnh ngày xuân trích Truyện Kiều

Qua đây ta thấy được nghệ thuật tả cảnh tài tình của thi hào Nguyễn Du thật là khâm phục. với những hình ảnh vô cùng quen thuộc thi sĩ đã mang đến cho chúng ta một mùa xuân, một ngày tết của dân tộc thật sinh động tinh khôi. Bức tranh ấy có những tài tử giai nhân nhìn nhau mắt liếc khẽ đưa tình. Và ở đâu đó trong bức tranh chị em Kiều hiện lên thật xinh đẹp như những nàng xuân đang ghé xuống trần vậy.

Loading...