Kể lại một việc làm em ân hận mãi với ông bà cha mẹ và thầy cô giáo

Loading...

Đề bài: Kể lại một việc làm em ân hận mãi với ông bà, cha mẹ và thầy cô giáo

Bài làm

Mở bài: Giới thiệu một việc làm em ân hận mãi với ông bà cha mẹ và thầy cô giáo

Trong cuộc sống ai cũng có những lúc mắc phải sai lầm, nhất là khi chúng còn nhỏ tuổi. Đó là những lỗi lầm với thầy cô, với cha mẹ, ông bà hay những người luôn luôn yêu thương và che chở cho chúng ta từng ngày. Và em cũng đa từng phạm một sai lầm như thế. Đó là khi em đã làm cô giáo chủ nhiệm của mình buồn. Để cho tới tận bây giờ, em vẫn luôn nhớ tới những lời dạy bảo ân cần của cô dành cho em- cô giáo Thanh.

Thân bài: Kể lại một việc làm em ân hận mãi với ông bà cha mẹ và thầy cô giáo

Cô Thanh là cô giáo chủ nhiệm của em năm em đang học lớp sáu. Cô hiện lên trong trí nhớ của em là một người có mái tóc đen dài thướt tha, cô thường mặc áo dài màu trắng với những bông hoa điểm xuyết một cách đáng yêu. Mỗi khi cười, đôi mắt cô thường cong cong như mặt trăng. Năm còn học lớp sáu, em là một trong những bạn học giỏi môn lý của cô nhất. Do đó, cô cũng rất yêu quý em và thường gọi tên em để noi gương cho các bạn. Có lẽ cũng chính vì lí do như vậy mà em lại chủ quan vào thành tích của mình mà cho rằng bản thân mình cố gắng như vậy đã là đủ. Để rồi cho tới bây giờ, khi đã trưởng thành và có những suy nghĩ chín chắn hơn, em mới biết mình đã có những suy nghĩ thật sai lầm và trẻ con biết nhường nào. Thường ngày, em vẫn luôn làm bài tập và học bài mới trước khi tới lớp. Thế nhưng hôm ấy, do buổi tối em đi chơi ở nhà bạn về khuya nên đã không kịp làm bài tập và học những phần kiến thức mà cô giáo giao cho từ trước. Tất cả chỉ vì suy nghi rằng mình đã có bài kiểm tra miệng và những bài tập ấy có lẽ cũng không làm khó được em mà em đã không làm bài tập như mọi ngày.

Ngày hôm sau… em tới lớp mà không hề có sự lo lắng nào cả. Giờ truy bài, em vẫn chỉ ngồi ngắm nhìn khung cảnh ở bên ngoài sân trường mà không hề để ý vào bất cứ điều gì. Lúc ấy, những gì thu hút em chính là ở những nhánh cây ngọn cỏ cùng với tiếng chim hót líu lo ở bên ngoài. Thậm chí, em cũng chỉ mải nhìn những bạn đang lao động ở ngoài sân trường, sau đó lại nghĩ vẩn vơ về những bộ phim hàn quốc hay ho hay những bộ quần áo đẹp mà em đã được nhìn ngắm. Những suy nghĩ ấy cứ như choán lấy tâm trí của em. Hết 15 phút, trống trường đã điểm tiết học đầu tiên. Và hôm nay, tiết học ấy chính là tiết học vật lí của cô giáo Thanh. Sau khi cả lớp đứng dậy chào, cô giáo mở sổ và bắt đầu tiết học bằng một bài kiểm tra miệng của hai bạn trong lớp theo sổ mà không hề gọi những bạn đã giơ tay. Nhưng em cũng không hề lo lắng bởi em cũng đã có điểm kiểm tra miệng từ trước với một điểm số khá cao và đã khiến cô hài lòng.

ke lai cau chuyen ma em thay co loi voi ong ba cha me

Kể lại một việc làm em ân hận mãi với ông bà cha mẹ và thầy cô giáo

Hơn thế nữa, em cũng nghĩ rằng cô sẽ nghĩ em đã học bài đầy đủ và không gọi em lên bảng nữa. Chắc mẩm như vậy nên em cũng không hề bận tâm một chút nào cả. Mười phút trôi qua, đã có hai bạn lên bảng kiểm tra và chỉ có một bạn học bài chưa kĩ bị cố nhắc nhở một chút thôi. Nhưng em lại không thể ngờ được rằng cô lại bảo cả lớp mở bài kiểm tra giấy ra làm trong vòng 15 phút. Lúc đó, em cảm thấy thực sự vô cùng hoảng sợ và lo lắng bởi mình chưa hề làm và học bất cứ một bài tập nào cả. Như thế cũng đồng nghĩa với việc em sẽ không thể làm được những bài tập trong giờ kiểm tra ngày hôm nay. Đối với em, đó là một điều không thể nào mà tưởng tượng được bởi vì em chưa bào giờ bị điểm kém trong môn vật lí- môn học ưu thế nhất của mình cả. thế nhưng, dù suy nghĩ của em có hỗn độn như thế nào thì bài kiểm tra vẫn cứ tiếp diễn. Đọc đề bài trên bàn mà em không biết phải làm những gì và bắt đầu bằng cách nào hết. Cả Hoa và Lan ngồi cùng em lúc này cũng đã lấy chiếc bút bị chọc vào lưng áo của em để bảo em nhắc bài cho các bạn. Thế nhưng em đâu có thể làm gì. Chính bản thân em cũng không biết phải làm như thế nào mà. Cuối cùng, không còn cách nào khác, em không thể để bản thân phải chịu điểm kém được, em đã đánh liều và rút quyển vở bài tập trong ngăn bàn ra bởi em biết quyển vở có ghi dạng bài mẫu mà cô giáo đã từng làm cho chúng e và dặn cả lớp ở nhà phải nghiên cứu trước. Hơn nữa, vốn là một học sinh mà cô tin tưởng, em biết rằng cô sẽ không thể ngờ được là em cũng gian lận trong môn thi. Điều khó khăn ấy, em đã quyết định cố gắng xem bài ở trong ngăn bản.

Trống tim đập thình thịnh như đang hỗn độn. Thậm chí lòng bàn tay cũng chảy mồ hôi một cách nhớp nháp. Bỗng, cô giáo gội tên em, thì ra cô đã nhận ra những hành vi của em và nhìn em bằng một ánh mắt đầy thất vọng. sau hôm đó, bài kiểm tra ấy, em đã không nhận được bất kì một điểm nào. Cuối giờ, cô đã nói chuyện với em và đó cũng chính là một trong những lần mà em cảm thấy hối hận nhất. Cô nói rằng: em đã khiến cô vô cùng thất vọng về những hành vi của mình, những hành vi ấy khiến cho cô cảm thấy buồn. Thậm chí cô còn hỏi em có phải đang gặp chuyện gì hay không.

Kết luận bài văn: Kể lại một việc làm em ân hận mãi với ông bà cha mẹ và thầy cô giáo

Những tình cảm mà cô đã dành cho em khiến cho em cảm thấy mình thật là đáng trách. Mặc dù sau đó, cô không còn truy cứu nữa nhưng em cũng đã hiểu và rút ra một bài học  đó là không được chủ qua với những việc học hành.

Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè:

Bài viết liên quan


© Copyright 2014 - Bản quyền và phát triển bởi kenhvan.com.


Xin vui lòng ghi lại nguồn kenhvan.com khi sử dụng tài liệu