Cảm nghĩ về nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao xa xôi
Lớp 9

Cảm nghĩ về nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao xa xôi

Phat bieu cam nghi ve nhan vat Phuong Dinh – Đề bài: Phát biểu Cảm nghĩ về nhân vật Phương Định trong truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi của nhà văn Lê Minh Khuê.

Mở bài: Giới thiệu về nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao xa xôi

Lê Minh Khuê là một trong những nhà văn thuộc thế hệ những nha văn bắt đầu sáng tác trong thời kì kháng chiến chống Mĩ.Với tài năng và sự tìm tòi của mình bà đã sớm gặp được những thành công vang dội về mảng đề tài của thanh niên xung phong hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn.Bà đã để lại một khối lượng tác phẩm lớn với tầm ảnh hưởng lớn .Trong số đó thì tác phẩm  “Những ngôi sao xa xôi” là một trong những tác phẩm sáng giá nhất.Trong tác phẩm thì nhân vật Phương Định là một nhân vật giành được nhiều tình cảm của tác giả bởi vẻ đẹp tâm hồn cùng ngoại hình và sự dũng cảm kiên cường không sợ bất kì gian khó hiểm nguy nào.

Thân bài: Cảm nghĩ về nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao xa xôi

Phương Định còn là cô gái có hình thức đẹp. Chị không tự nói nhiều về mình nhưng qua mấy lời tự kể, người đọc có thể hiểu vì sao cánh pháo thủ, lái xe hay trêu đùa, nhắn nhe, thăm hỏi, gửi thư cho chị mặc dù ngày nào cũng nhìn thấy nhau: “Tôi là một cô gái khá. Hai bím tóc dày, tương đôi mềm, một cái cổ cao, kiêu hãnh như đài loa kèn. Còn mắt tôi thì các anh bảo: cô có cái nhìn sao mà xa xăm.r. Là người được các anh chiến sĩ quan tâm nhiều nhất so với chị em, nhưng Phương Định ít săn sóc, vồn vã với họ, mà thường đứng xa, khoanh tay trước ngực, nhìn đi nơi khác, môi mím chặt.

Phương Định giả vờ điệu đà vậy thôi nhưng trong lòng chị luôn yêu quý họ và thấy: “Những người đẹp nhất, thông minh nhất, can đảm, cao thượng nhất là những người mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ”. Điều này cho thấy, Phương Định là cô gái hồn nhiên, trong sáng, kín đáo, sống có lí tưởng, biết đặt nhiệm vụ chung trên tình cảm riêng tư, sống hòa mình cùng đồng đội.Nhân vật chính trong truyện còn được người đọc cảm phục bởi vẻ đẹp khi làm nhiệm vụ cái vẻ mặt bình tĩnh cái dáng vẻ gan dạ đến khó tin của một cô gái trẻ Chị phải chạy trên cao điểm đánh phá của máy bay địch.

Sau mỗi trận bom, chị cùng đồng đội phải lao ra trọng điểm, đo và ước tính khối lượng đất đá bị bom địch đào xới, đếm những quả bom chưa nổ và dùng những khối thuốc nổ đặt  vào cạnh nó để phá. Đó là công việc mạo hiểm với cái chết luôn gần kề tạo áp lực khiến thần kinh vô cùng căng thẳng. Thực hiện công việc đó, Phương Định và đồng đội phải rất bình tĩnh và họ đã thực sự bình tĩnh, ung dung một cách lạ thường. Thậm chí, với họ, công việc ấy đã trở thành bình thường: “Công việc của chúng tôi là ngồi đây. Khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và khi cần thì phá bom”.

Cuộc sống nơi chiến trường luôn đối mặt với thử thách, nguy hiểm và cái chết đã tôi luyện ở Phương Định lòng quả cảm, không sợ hi sinh. Tâm lí Phương Định trong một lần phá bom được miêu tả rất cụ thể, tinh tế đến từng cảm giác. Khung cảnh và không khí chưa đầy sự căng thẳng nhưng Phương Định vẫn có nét tâm lí rất con gái, cảm giác: “Có ánh mắt các chiến sĩ dõi theo mình” để rồi sự dũng cảm ở cô như được kích thích bởi lòng tự trọng: “Tôi đến gần quả bom,… tôi không sợ nữa. Tôi sẽ không đi khom. Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi có thể cứ đường hoàng mà bước tới”. Ở bên quả bom, cận kề với cái chết im lìm và bất ngờ, từng cảm giác của con người cũng trở nên sắc nhọn: “Thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người, cứa vào da thịt tôi. Tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí! Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành”.

Tiếp đó, là cái giây phút căng thẳng chờ đợi tiếng nổ của quả bom. Phương Định có nghĩ đến cái chết nhưng là “một cái chết mờ nhạt, không cụ thể”, còn cái chính vẫn là: “liệu mìn có nổ, bom có nổ không?”. Đây là một trách nhiệm rất cao trong công việc, là lòng dũng cảm vô song. Có thể khẳng định rằng: Phương Định và những đồng đội của cô thực sự là những người anh hùng, nhưng là những anh hùng mà không tự biết. Chính điều đó, khiến cho nhân vật Phương Định trở nên đáng mến.  Sau những giây phút căng thẳng ở cao điểm, xong việc là thở phào chạy vào hàng, là sà ngay vào một thế giới khác – thế giới con gái với những mơ mộng: nằm dài trên nền ẩm, lười biếng nheo mắt nghe ca nhạc từ cái đài bán dẫn nhỏ, có thể nghe, có thể nghĩ ngợi lung tung… Phương Định mê hát và thích nhiều bài hát: những bài hành khúc bộ đội hay hát trên những ngả đường mặt trận; thích dân ca quan họ mềm mại, dịu dàng; thích Ca-chiu-sa của hồng quân Liên Xô; thích ngồi bó gối mơ màng trước lời bài hát dân ca Ý trữ tình… Thích hát, Phương Định còn bịa ra lời mà hát, ngồi dựa vào thành đá và khe khẽ hát.

Rõ ràng, thích hát là nét tâm lí của thời đại – cái thời tiếng hát át tiếng bom, nhưng đây cũng là nét cá tính ở Phương Định hé lộ vẻ đẹp phong phú của tâm hồn. Trong tiếng hát, có ý thức về lý tưởng, có khao khát về quê hương, tình yêu của tuổi trẻ và có cả khát vọng được trở về cuộc sống thanh bình. – Ở Phương Định nét đẹp còn được ngời sáng trong tình đồng đội thắm thiết. Cô luôn yêu thương trìu mến và quan tâm đến đồng đội. Cô lo lắng cho chị Thao và Nho lên cao điểm chưa về đến nỗi “nói như gắt vào máy” khi đại đội trưởng hỏi tình hình. Cô hiểu chị Thao và Nho như biết về những chị em ruột thịt.

Đó là chị Thao sợ máu và vắt nhưng khi chiến đấu lại rất dũng cảm. Trong cuộc việc, ai cũng gờm chị bởi sự bình tĩnh, cương quyết, táo bạo. Với Nho, cô em út của tổ trinh sát thì Phương Định rất muốn bế trên tay. “trông nói nhẹ mát như một que kem trắng. Biết bao trìu mến, yêu thương trong cái nhìn ấy. Khi Nho bị thương, cô vỗ về và chăm sóc như một người y tá: “moi đất, bế Nho đặt lên đùi”,”rửa cho Nho bằng nước đun sôi trên bếp than”,”tiêm cho Nho” rồi “pha sữa trong cái ca sắt…”. Đặc biệt, cô dành tình yêu và niềm cảm phục cho tất cả những chiến sĩ mà cô gặp ngày đêm trên con đường ra mặt trận. Với cô “những người đẹp nhất, thông minh, cam đảm và cao thượng nhất là những người mặc quân phục có ngôi sao trên mũ”.

Tình đồng chí đồng đội của Phương Định thật thiêng liêng, cao cả và đáng quý! Chính điều đó đã tiếp thêm sức mạnh cho cô để cô hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Vẻ đẹp tâm hồn Phương Định ngời sáng nhất khi cơn mưa đá bất ngờ ập đến. Chỉ một cơn mưa đá mà bao ngột ngạt, căng thẳng, hiểm nguy của chiến trường tan biến, để nhường chỗ cho niềm vui con trẻ òa nở, cuống cuồng:” Mưa đá!Cha mẹ ơi!Mưa đá!”. Chỉ một trận mưa đá vụt đi qua cũng đánh thức ở Phương Định rất nhiều kỉ niệm và nỗi nhớ về thành phố, quê hương, về gia đình, về tuổi thơ thanh bình của mình.

Sau cái say sưa của niềm vui con trẻ là nỗi nhớ da diết khôn nguôi. Nhớ rất nhiều: người mẹ, cái cửa sổ ngôi nhà, những ngôi sao to trên bầu trời thành phố, cái cây, vòm trời của nhà hát, bà bán kém và đám trẻ háo húc vây quanh; con đường nhựa sau cơn mưa, những ngọn đèn trên quảng trường lung linh như những ngôi sao trong truyện cổ tích nói về xứ sở thần tiên… Tất cả vừa rõ ràng, vừa mờ ảo; vừa đồng hiện, vừa vụt hiện trong tâm trí; vừa gần gũi, vừa xa xôi. Những hoài niệm làm dịu cơn khát, những cơn khát cháy lòng, những hi vọng xa xôi. Tất cả ào đến, xoáy mạnh cũng mãnh liệt, dữ dội như con mưa đá. Tất cả làm thành hành trang tâm hồn của cô thanh niên xung phong, tiếp cho cô sức mạnh, thắp cho cô niềm tin và tỏa sáng vẻ đẹp của người chiến sĩ Trường Sơn, của những ngôi sao xa xôi.

Kết bài: Bài văn phát biểu cảm nghĩ về nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao xa xôi

Tác phẩm “những ngôi sao xa xôi”của Lê Minh Khuê đã để lại trong chúng ta những hình ảnh thật đẹp biết bao.Đọng lại trong chúng ta chính la một người con gái hồn nhiên yêu đời và không hề sợ mọi khó khăn gian khổ trên đời,cô gái ấy thật dũng cảm và một phong cách tốt đẹp của thế hệ trẻ thanh niên Việt Nam

Loading...