Bình giảng về khổ thơ đầu bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của tác giả Thanh Hải

Mùa xuân nho nhỏ không chỉ thể hiện được tình yêu cuộc sống mãnh liệt mà còn là ước nguyện đầy thiêng liêng của nhà thơ Thanh Hải khi muốn hòa nhập mùa xuân nhỏ của mình vào mùa xuân lớn của đất nước. Em hãy bình giảng về  khổ thơ đầu của bài thơ Mùa xuân nho nhỏ để thấy tình yêu thiên nhiên, tình yêu cuộc sống của nhà thơ Thanh Hải.

I. Dàn ý chi tiết cho đề bình giảng khổ thơ đầu bài thơ Mùa xuân nho nhỏ

1. Mở bài cho đề bình giảng khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ

Giới thiệu về tác giả Thanh Hải: Thanh hải (1930-1980), một người con xứ Huế. Ông tham gia hai cuộc kháng chiến cứu nước của dân tộc và là một trong những cây bút có công xây dựng nền văn học cách mạng ở miền Nam từ những ngày đầu.

Giới thiệu bài thơ mùa xuân nho nhỏ: Bài thơ mùa xuân nho nhỏ được viết không bao lâu trước khi nhà thơ qua đời, bài thơ thể hiện niềm yêu mến tha thiết cuộc sống, đất nước và ước nguyện của tác giả.

2. Thân bài cho đề bình giảng khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ

-phân tích hai câu thơ đầu tiên:

Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc

+Hình ảnh dòng sông xanh, đại diện màu xanh của mùa xuân, mùa xuân của đất trời

+Nghệ thuật đảo ngữ tăng tính gợi cảm

+ Hình ảnh bông hoa màu tím như hình ảnh của con người góp phần nhỏ bé vào mùa xuân đất nước

=> sử dụng vốn từ ngữ độc đáo, nghệ thuật miêu cả cảnh vật tài năng, miêu tả mùa xuân với hai gam màu lạ: xanh và tím

-phân tích hai câu thơ tiếp:

“Ơi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời”

+ Tiếng chim báo hiệu mùa xuân, âm thanh của đất trời thật trong trẻo gần gũi

+ Tiếng cảm thán “hót chi” ngôn ngữ địa phương tăng tính tha thiết gần gũi, mang lại cho người đọc cảm giác như đang sống giữa mùa xuân xứ Huế

=> không chỉ miêu tả bằng hình ảnh mà khung cảnh mùa xuân còn được miêu tả bằng những âm thanh vô cùng sống động.

-phân tích hai câu thơ cuối:

Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng”

+ Từ giọt mang nhiều hàm ý; Từ “Giọt” chính là nghĩa mở rộng của câu thơ đó có thể là giọt sương, nhưng cũng có thể là giọt nắng bên thềm hay là giọt mưa xuân phảng phất… tác giả dùng từ láy tăng sức gợi cảm cho câu thơ

+ “Tôi đưa tay tôi hứng” hành động “hứng” của nhà thơ như muốn đón lấy những cái gì đẹp nhất, tinh túy nhất của đất trời để nhâm nhi để thưởng thức, để trân trọng để yêu thương.

+Việc đặt chữ “ hứng” ở cuối đoạn thơ không chỉ là muốn đón lấy hương sắc mùa xuân mà nó còn mở đường, dẫn nối để mọi người có thể thấy được những vẻ đẹp khác của mùa xuân ở những vần thơ tiếp theo

=> Chỉ là một đoạn thơ ngắn miêu tả cảnh sắc thiên nhiên mùa xuân, nhưng nhà thơ đã bắt đầu một mùa xuân nho nhỏ của bản thân hay của tất cả cả những con người yêu quê hương một mùa xuân đẹp và ấn tượng đến thế

3. Kết bài cho đề bình giảng 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ 

Khái quát lại ý nghĩa đoạn thơ

+ Nghệ thuật tả cảnh sống động cả hình ảnh lẫn âm thanh

+ Mùa xuân nho nhỏ chính là tiếng lòng tha thiết, tình yêu quê hương, yêu đất nước của một thi sĩ hi sinh cả cuộc đời cho sự nghiệp bảo vệ đất nước, bảo vệ quê hương, đó là tình cảm tấm chân tình của một người con Việt Nam nói chung và người con xứ Huế nói riêng…

II. Bài tham khảo cho đề bình giảng 2 khổ thơ đầu bài Mùa xuân nho nhỏ

Thanh hải (1930-1980), một người con xứ Huế. Ông tham gia hai cuộc kháng chiến cứu nước của dân tộc và là một trong những cây bút có công xây dựng nền văn học cách mạng ở miền Nam từ những ngày đầu. Bài thơ mùa xuân nho nhỏ được viết không bao lâu trước khi nhà thơ qua đời, bài thơ thể hiện niềm yêu mến tha thiết cuộc sống, đất nước và ước nguyện của tác giả.

Khổ thơ đầu tiên chính là khổ thơ khổ thơ dẫn nối cho một mùa xuân “nho nhỏ” của nhà thơ và được đánh giá là một trong những khổ thơ đắt nhất bài. Ngay những câu thơ đầu, ta đã bắt ngay hình ảnh của thiên nhiên đất trời đầy thân thương và gần gũi:

Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc

Tác giả sử dụng từ “mọc” chứ không phải một động từ khác để miêu tả cái sự sinh sôi đâm chồi nảy lộc của mùa xuân, biện pháp nghệ thuật đảo ngữ càng làm cho cái sự sinh sôi nảy nỏ đấy càng mạnh mẽ hơn cả. “Mọc giữa dòng sông xanh” chứ không phải là “giữ dòng sông xanh mọc lên”. Hình ảnh dòng sông xanh biêng biếc, phản ánh sắc trời xuân xanh trong, những tia nắng vàng nhẹ dịu dàng bỏ lại đằng sau một mùa đông lạnh giá, u ám. “xanh” của dòng sông hay chính là xanh của thiên nhiên, của cây cối hoa lá đang vươn mình đâm chồi non lộc biếc. tất cả đã tạo nên một màu xanh của thiên nhiên đất trời xuân.

Điểm xuyết trên cái nền xanh đó là một hoa lục bình màu tím biếc-nổi bật lên trên: “Một bông hoa tím biếc” trên nền xanh của mùa xuân, hình ảnh một hoa màu tím càng làm cho sắc xuân càng rực rỡ tươi đẹp hơn tất cả. màu tím ở đây không phải là màu tím bình thường, màu tím của quả sim chín trên những ngọn đồi, mà đó là màu “tím biếc”. có rất nhiều nhà thơ miêu tả về mùa xuân, như đại thi hào Nguyễn Du  miêu tả mùa xuân với “cành lê trắng điểm một vài bông hoa” -gam màu trắng của hoa lê nhưng Thanh Hải lại sử dụng sắc xanh và tím của loài hoa quen thuộc với tất cả mọi người. Với việc sử dụng hai gam màu “xanh” và “tím” nhà thơ Thanh Hải đã đưa người đọc người nghe bước vào mùa xuân thật đẹp. thật nhẹ nhàng và thanh tao nhưng cũng đầy sức sống.

Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải đâu chỉ có hình ảnh với những gam màu xanh và tím ấy mà nó còn được khắc họa sinh động bằng những âm thanh cũng thân thuộc không kém

“Ơi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời”

“Ơi con chim chiền chiện”  nghe sao mà tha thiết quá, gần gũi quá. Tiếng chim chiền chiện-âm thanh chào mừng của mùa xuân tới, hòa vào bản hòa tấu âm thanh của đất trời xuân đẹp vô vàn. Tiếng chim như đánh thức tâm hồn con người, bừng tỉnh trước khung cảnh thiên nhiên đẹp kia để rồi thốt lên, mùa xuân đến rồi! tiếng cảm thán “hót chi” đậm chất Huế lại càng làm cho người đọc người nghe như đang lạc bước vào một bản nhạc của xứ Huế mộng mơ, với những thiếu nữ e ấp, dịu dàng…Chỉ có tình yêu quê hương tình yêu nước nồng nàn thì nhà thơ mới có thể sáng tác ra những vần thơ hay đến thế

Khung cảnh mùa xuân với cảnh sắc với âm thanh nhưng điều làm cho khổ thơ được giá cao hơn cả lại nằm ở hai câu cuối:

Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng”

Từ “Giọt” chính là nghĩa mở rộng của câu thơ đó có thể là giọt sương, nhưng cũng có thể là giọt nắng bên thềm hay là giọt mưa xuân phảng phất…Hoặc cũng có thể là âm thanh hòa tấu của đất trời xuân, cái này chỉ có thể được cảm nhận bằng tất cả các giác quan trên cơ thể mà thôi. Tưởng rằng vô hình mà lại hữu hình, tâm hồn của nhà thơ đã cảm nhận được tinh hoa của mùa xuân ấy, nhưng cảm nhận đó không ngừng cũng như ý muốn của Thanh Hải mùa xuân hãy cứ mãi đẹp như thế. “Tôi đưa tay tôi hứng” hành động “hứng” của nhà thơ như muốn đón lấy những cái gì đẹp nhất, tinh túy nhất của đất trời để nhâm nhi để thưởng thức, để trân trọng để yêu thương. Việc đặt chữ “ hứng” ở cuối đoạn thơ không chỉ là muốn đón lấy hương sắc mùa xuân mà nó còn mở đường, dẫn nối để mọi người có thể thấy được những vẻ đẹp khác của mùa xuân ở những vần thơ tiếp theo

Chỉ là một đoạn thơ ngắn miêu tả cảnh sắc thiên nhiên mùa xuân, nhưng nhà thơ đã bắt đầu một mùa xuân nho nhỏ của bản thân hay của tất cả cả những con người yêu quê hương một mùa xuân đẹp và ấn tượng đến thế, không hẳn chỉ là một bức tranh thủy mặc mà nó còn vô cùng sống động đối với mọi người.

Mùa xuân nho nhỏ chính là tiếng lòng tha thiết, tình yêu quê hương, yêu đất nước của một thi sĩ hi sinh cả cuộc đời cho sự nghiệp bảo vệ đất nước, bảo vệ quê hương, đó là tình cảm tấm chân tình của một người con Việt Nam nói chung và người con xứ Huế nói riêng muốn được cống hiến đến hơi thở cuối cùng góp một mùa xuân nho nhỏ cho mùa xuân lớn của cả đất nước.

CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè:

Bài viết liên quan


© Copyright 2014 - Bản quyền và phát triển bởi kenhvan.com.


Xin vui lòng ghi lại nguồn kenhvan.com khi sử dụng tài liệu