Phân tích tác phẩm Thuốc của Lỗ Tấn và nói lên suy nghĩ của bạn

Phan tich tac pham Thuoc cua Lo Tan – Đề bài: Phân tích Thuốc của Lỗ Tấn và nói lên suy nghĩ của bạn.

Văn học Trung Quốc không chỉ nổi bật với những tác phẩm thơ hay của Đỗ Phủ, Lí bạch mà còn có cả những tác phẩm văn xuôi khiến cho người đọc yêu thích. Tiêu biểu trong đó là truyện Thuốc của Lỗ Tấn. Ông không chỉ là một thầy thuốc chữa bệnh cơ thể mà ông còn là một thầy thuốc chữa bệnh tinh thần cho người Trung Quốc rất giỏi. Và chính vì thế tác phẩm thuốc kia chính là đơn thuốc mà ông muốn gửi đến những người Trung Quốc. Có thể thấy ông chữa bệnh tinh thần bằng sức mạnh truyền đạt của văn chương.

Nhan đề của tác phẩm chỉ gồm một chữ thuốc nhăm thể hiện lên sự quan trọng của phương thuốc chữa bệnh tinh thân cho người Trung Quốc. Nhan đề nhắc đến Thuốc trong tác phẩm cũng nhắc thuốc thế nhưng một phương thuốc được coi là ngộ nhận và sự u muội của nhân dân Trung Hoa còn viên thuốc kia lại là phương thuốc mà tác giả đã kì công kê đơn để chữa bệnh cho những người u muội ấy.

phân tích tác phẩm thuốc 

Nhà văn của chúng ta quyết định học y thuật bởi vì hồi nhỏ cha ông bị bệnh. Một tên lang băm đã kê nhầm đơn thuốc cho cha của ông cho nên cha ông bệnh nặng hơn mà chết. Chính vì thế mà ông muốn trở thành thầy thuốc để biết y thuật cứu giúp con người. Trong một lần đang học y bên Nhật ông vô tình đọc được tình trạng u muôi của nhân dân nước mình nên ông quyết định không học nữa mà quay về nước làm văn làm ra phương thuốc tinh thần để trị căn bệnh tinh thần kia.

Tác phẩm mở đầu bằng hình ảnh ông bà Hoa Thuyên giục nhau đi lấy thuốc về cho con trai độc đinh của ông bà. Ông Hoa Thuyên phải dậy từ rất sớm để đi lấy khi ấy mặt trời còn chưa ló, màn sương vẫn dày nhưng tâm trạng của ông Hoa Thuyên không thấy ngại khó gì cả. Vì tới đây vị thuốc kia sẽ đem lại sự sống cho con trai của ông. Sẽ làm mọi thứ thay đổi, từ một người sắp chết có thể thành một người sống lâu. Hai ông bà chỉ có một người con trai duy nhất vì vậy cho nên cứu được người con trai ấy chằng khác nào cứu chính bản thân ông bà. Ông đi đến và đem thuốc về, không biết vị thuốc nào mà lại có thể chữa cho người bệnh tử cõi chết trở về. Đó chính là bánh bao tẩm máu tử tù. Lão Hoa Thuyền khép nép đưa tiền và nhận lại chiếc bánh bao tẩm máu người, máu vẫn còn nhỏ giọt. ở trên đời này làm gì có bài thuốc nào như thế, ho lao ăn bánh bao tẩm máu người tử tù là hết bệnh.

Lão Hoa Thuyền đem về nhà cho con trai độc đinh của mình mắc bệnh lao ăn. Bà Hoa Thuyền gọi con trai dạy không dấu được sự vui mừng. Hai ông bà tin rằng khi ăn xong chiếc bánh bao ấy chắc có lẽ con bà cũng khỏi bệnh mà sống lâu chăm sóc mình. Những người trong quán trọ cũng mừng cho gia đình lão Hoa Thuyên. Họ còn bàn tán về người tử tù kia, đó chính là Hạ Dư. Những người trong quán trọ nói anh chiến sĩ cộng sản kia là ngu phản động để bị chết. Rồi người chú ruột của anh ta thì đem chuyện anh ta đi làm chiến sĩ cộng sản để rồi nhận được số tiền thưởng từ Nhật. Có thể nói hình ảnh người anh hùng Hạ Du hiện lên trong vai trò của người tử tù và nhân dân Trung Quốc ngu muội cho đó là thích đáng lắm. ở đây ta thấy rõ sự xa rời giữa quần chúng nhân dân với những cán bộ Đảng và chiến sĩ cộng sản. Ngày xưa ông cha trị nước cũng phải hợp với lòng dân thế mà ngày nay khi đánh Nhật họ lại không gần gũi với người dân thì làm sao có thể thành công được. Nhà văn đã nhìn ra sự sai lầm ấy, căn bệnh của nhân dân Trung Hoa là bị làm cho ngu muội tin rằng chiếc bánh bao tẩm máu kia là phương thuốc thần tiên để chữa bệnh ho lao. Rồi người chiến sĩ cộng sản thì quá xã rời quần chúng cho nên phải nhận cái kết cục ấy. Có thể nói chính những sai lầm ấy khiến cho cách mạng Trung Quốc vẫn chưa thành công. Hạ Du đại diện cho những người chiến sĩ cộng sản yêu nước, căm thù giặc. Còn ông bà Hoa Thuyên cùng những người trong quán trà ấy đại diện cho nhân dân Trung hoa lúc bấy giờ.

Loading...

Thế rồi cuối cùng phương thuốc được coi là quý giá kia có cứu được con trai của ông bà Hoa Thuyên không. Hình ảnh bà mẹ của người con trai ấy đi đến nghĩa trang thì chúng ta cũng đủ biết kết cục như thế nào rồi. Nhà văn đã đặc biệt miêu tả hình ảnh nghĩa trang của những người nơi đây. Nó cũng phần nào thể hiện cho thấy được sự xa rời của những người cộng sản với những người nhân dân. Nghĩa trang cũng được chia ra làm hai một bên là mộ của những người chết vì theo cách mạng một bên là mộ của những người dân mắc bệnh ho lao. Có hai người đàn bà trên nghĩa trang ấy, một là mẹ của Hạ Dư, một là bà Hoa Thuyên. Hai người đến thăm mộ con khóc lóc rồi ra về. Hai người bước đến bên nhau thể hiện sự đồng cảm giữa những người mẹ. Không những thế con đường chia đôi kia ngăn cách người tử tù và người chết bệnh giờ đây được xóa đi bởi hai người đàn bà ấy dường nhận ra điều gì ngoài cùng là mẫu tử thiêng liêng. Hai người bước bên nhau thể hiện sự gần gũi của những người cách mạng và những người dân thường. Hai người phụ nữ ấy chính là hình ảnh mà nhà văn gửi gắm phương thuốc chữa bệnh cho nhân dân Trung Quốc và những người cách mạng Trung Quốc. Đó là phải gần gũi với nhân dân thì cách mạng mới có thể thành công được. Ông chú Hạ Du đi tố cháu mình một phần vì tiền thưởng những cũng có thể do không hiểu hết được công việc của cháu mình cho nên coi đó là việc làm sai trái mà đi báo quan thôi. Chính vì thế những con người Trung Quốc cần phải đoàn kết đồng lòng với nhau mới có thể đưa cách mạng đi đến những ngày thắng lợi được.

Không những thế trước khi ra về hai bà còn ngạc nhiên thấy một vòng hoa trên mộ người anh hùng Hạ Du. Tiếng quạ kêu khiến hai bà giật mình. Mẹ của Hạ Du cũng không biết được ai đã đặt những bông hoa đó ở đây. Một vòng hoa thật đẹp có nhiều màu sắc, những bông hoa ấy không có chân ở dưới đất mọc lên, những bông hoa trắng xanh ấy không phải mọc lên ở đó. Vậy thì ai đã đặt nó lên mộ của con bà ?. Có thể nói rằng vòng hoa ấy là tấm lòng của nhà văn dành cho những người chiến sĩ cộng sản sớm nhận ra chân lý đê đi theo không bị bọn xâm lược làm cho ngu muội. Hạ Du như một người đại diện cho những thế hệ trẻ Trung Hoa khi ấy. Và vòng hoa kia đã như tỏ lòng yêu mến của nhà văn dành riêng cho anh.

Như vậy qua đây ta thấy được thực trạng của người dân và cách mạng Trung Quốc thời bấy giờ. Chính vì người cách mạng không gần gũi với người nhân dân cho nên đã có kết cục không tốt. Nhân dân Trung Hoa thì bị ngu muội tin vào thứ thuốc chết người bánh bao tẩm máu kia. Vì vậy cho nên nhà văn muốn cho nhân dân và những người cách mạng biết được căn bệnh mà mình đang mặc phải và từ đó nhanh chóng cứu chữa kịp thời.

Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè:

Bài viết liên quan


© Copyright 2014 - Bản quyền và phát triển bởi kenhvan.com.


Xin vui lòng ghi lại nguồn kenhvan.com khi sử dụng tài liệu