Phân tích hình tượng Bác Hồ trong Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Phân tích hình tượng Bác Hồ trong Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Bác Hồ người là tình thương là niềm tin chiến thắng của toàn dân tộc, chính vì có người tìm ra con đường đấu tranh cho cách mạng Việt Nam thì chúng ta mới có ngày hôm nay. Bác ra đi trong sự thương tiếc của đồng bào cả nước. Ngày Bác đi nhà thơ Tố Hữu đã khóc thương Bác bằng những câu thơ thương xót nhất: “Suốt mấy ngày dày đau tiễn đưa/ Đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa”. Và nhà thơ viễn Phương sau này có dịp ghé thăng lưng Bác biết bao nhiêu cảm xúc nhớ thương đã dồn tụ để cho nhà thơ cất lên thành những câu thơ gửi viếng Bác.

Khổ thơ đầu tiên nhà thơ miêu tả cảnh ngoài lăng bác và hoàn cảnh nhà thơ từ miền Nam xa xôi ra Bắc để viếng bác:

“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng.”

Nhà thơ là người miền Nam trong một buổi ra thăm lăng Bác lòng nhà thơ không khỏi bâng khuâng ngậm ngùi nhớ thương vị cha già của dân tộc. Ra thăm lăng Bác hình đầu tiên mà nhà thơ nhìn thấy đó chính là hàng tre bát ngát trong sương. Có thể nói nhà thơ đi từ rất sớm mới có thể bắt gặp được hình ảnh hàng tre trong sương sớm đẹp đến như vậy. Hàng tre bát ngát xanh tươi Việt nam dẫu cho bão táp mưa sa cũng vẫn thẳng hàng. Cây tre ấy hay chính là biểu tượng cho con người nằm trong lăng. Dù cho cuộc sống phải trải qua biết bao nhiêu vất vả vì dân tộc nhưng Bác vẫn luôn vững tay lái con thuyền cách mạng tự do của dân tộc đến bền bờ cuối cùng.

Không chỉ thế nhà thơ nhìn những dòng người vào lăng viếng Bác lòng dâng trào một cảm xúc nhơ thương, nhà thơ cảm nhận được sự cao cả vĩ đại của Người:

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân.

Hai câu thơ đầu hiện lên hai hình ảnh “mặt trời” thế nhưng với mỗi một từ “mặt trời” lại có ý nghĩa khác nhau. Nếu như hình ảnh mặt trời ở câu thơ thứ nhất để chỉ mặt trời của thiên nhiên thì hình ảnh thứ hai chính là ẩn dụ để chỉ Bác Hồ. Đối với dân tộc Việt nam thì Bác giống như một mặt trời soi tỏ. nếu như mặt trời thiên nhiên hằng ngày mang ánh sáng đến cho nhân loại trái đất thì Bác chính là người mang lại ánh sáng cho dân tộc Việt nam mà ánh sáng đó chính là ánh sáng của độc lập tự do hạnh phúc. Mặt trời ấy bây giờ đã đỏ thể hiện sự xế bóng hay chính là cách nói giảm đi của sự mất mát. Hoặc cũng có thể hiểu là dù Bác đã đi rồi nhưng Bác mãi luôn sáng soi đỏ rực. Mặt trời thiên nhiên ngày ngày soi sáng thì con người cũng ngày ngày đến thăm Bác, kết thành những tràng hoa dâng lên bảy chín tuổi của Người.

hinh tuong bac ho trong bai tho vieng lang bac

Trong lăng ấy, Bác vẫn ngủ yên bình trong giấc ngủ ngàn thu, bên cạnh là những chú lính canh gác giấc ngủ ấy:

“Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim.”

Bác đã ra đi bác đã chìm sâu vào trong một giấc ngủ dài, nhìn gương mặt Bác thanh thản yên bình lắm. Bác sống làm bạn với trăng khi ra đi Bác cũng làm bạn với trăng dịu hiền. Cũng có thể nói rằng vầng trăng ấy chính là Bác, gương mặt vô cùng dịu hiền. Thế nhưng sao nhà thơ vẫn cứ thấy nhói ở trong tim. Có phải nhà thơ đang thương nhớ Bác hay tiếc nuối không thể gặp mặt bác lúc sống hay mong Bác sống mãi muôn đời nhưng không thể nào chống lại tạo hóa được. Có thể là tất cả những lí do đó hoặc còn nhiều hơn thế.

Từ những nhớ thương, từ những cảm nhận về cảnh vật nơi đây Viễn Phương đã thể hiện ước muốn của mình:

“Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này…”

Nhà thơ sử dụng điệp từ “muốn làm” như nhấn mạnh cái ước muốn của mình. Ngày mai nhà thơ phải quay về miền Nam thế nên nhà thơ chỉ muốn làm con chim hót quanh lăng Bác cho giấc ngủ của Bác trở nên yên bình hơn. Không những thế nhà thơ còn muốn làm đóa hoa tỏa ngát hương thơm, muốn làm một cây tre trung hiếu chốn này. Phải chăng nhà thơ đang muốn báo hiếu với vị cha già ấy. Muốn làm cho giấc ngủ của Bác không chỉ yên bình trong âm thanh mà còn thoảng hương thơm ngát. Cây tre chính là long mong muốn bảo vệ giấc ngủ cho Bác.

Bài thơ như kể về một lần nhà thơ Viễn Phương đến thăm lăng bác và cũng như bao nhiêu người con Việt Nam nhà thơ không giấu nổi những niềm thương nhớ tiếc thương vị cha già của dân tộc. Nhà thơ như hòa lòng mình vào không gian nơi đây khiến cho mọi thứ như đều có ý nghĩa. Bác mãi là người sáng soi cho dân tộc Việt nam.

Loading...
CÁC BẠN LIKE FANPAGE ĐỂ THEO DÕI CÁC BÀI VĂN MỚI NHẤT NHÉ! Thích hay chia sẻ bài viết với bạn bè:

Bài viết liên quan


© Copyright 2014 - Bản quyền và phát triển bởi kenhvan.com.


Xin vui lòng ghi lại nguồn kenhvan.com khi sử dụng tài liệu